On this day
There is always the smell of cigarettes and medicated oil in the room. You say we should tell the oils apart, cajeput oil, sandalwood oil, ginger oil, tiger balm and so on, but to me they are fated to be called only medicated oil. You use it the way other people overuse painkillers. Its scent makes people think of weariness and illness; that is the smell on your body. I still cannot get used to it, perhaps I never will. I still have to open the window at night, even on those days when the wind is strong and we both feel cold, but I keep feeling suffocated. We endure each other by letting you endure the smoke and me endure the medicated oil, enduring so that neither of us turns away and grimaces when we are close. Yet that is not fair either, when both of us smoke while I am always drunk on the smell of medicated oil.
You never care about such things.
There are kinds of medicine that belong to one’s private liking; I cannot force you. When you curl up in your little cat’s nest, nightdress rucked up to your belly, your face sunk in shadow, dozing with a hint of pain, I do not know what I am thinking then. Perhaps I think I am truly keeping a cat and that I have never been able to truly communicate with my cat, even though I love it. I only think of how to indulge it and make it comfortable when it is with me; that is all the effort to keep the cat from leaving. Yet I know that one day it will still go. I do not want this to happen, and yet at times I accidentally wait for it to happen. One day, when work goes badly, when I am tired, or when we quarrel, I even think it will surely occur, like a balloon being pumped without stop that sooner or later must burst.
I or you or both of us will be the ones to break that balloon that can never rise.
Will you go looking for a stray cat, will you? Will you go looking for me? When we watched Suzhou River, I copied Zhou Xun and asked these questions, and you pretended not to hear. Even so, I was content if you gave no answer, because I am not someone who needs to be soothed by lies. You will not search. You will not even hope for my return. Every effort to keep my traces in your life will one day fade away, like pencil marks time rubs clean from a page, and one morning you will open your eyes and forget me. There will be another cat you take in. It will knock things over again, shed hair all over the house, scratch the sofa to shreds, and leap into your lap whenever it feels cold. You may forget me even before that new cat appears, and perhaps only through it will you remember that there once seemed to be a me who existed, and that would be so sad. At the very least I have never been able to stop being sad whenever I think of an ending I believe is bound to come. You covered my eyes and said that was not the end; nothing can end if we do not allow it to begin. Hearing those words, all I could see were your knuckles, long fingers carrying no warmth. It is fortunate that when I remember it now, the memory has gradually sunk into the dark.
Your hand laid over my eyes is darkness.
I no longer dream of you, no more nightmares, and I can no longer call them back. When I threw away the few small things of yours that remained, I knew I had to let go completely. I accepted that we cannot keep something from happening by acting as if we do not see it. So it was not that you left me; it was that I allowed you to leave. We both knew this after our last conversation. We always hid behind a wall, neither of us willing to yield, yet neither saying who was at fault. We did not need to define who was at fault. You spoke of the grains of sand held in a palm, you repeated without end the story of a melting iceberg or a fate already spent. I do not believe in fate. I am not without belief, yet I have no faith of my own. Even so, I would not deny you or cut you off; leaving does not mean everything must be made clear and final. I agreed with what you foresaw. You were right when you guessed that now I only want to forget.
We will forget.
I will not forget you, because I have a good memory, and what has passed hurt enough. I record the markers, whether I was at fault or how good you once were. You are the only person I have truly loved, the first person the cat consented to claim as its owner. It is a pity that time kills everything. Do you know that most cats love only themselves. I love myself too, a foolish and selfish fondness by instinct, and even when I recognize this there is no way to change it. I have grown up. I am glad within the pain because I have grown. In any case, the old story has passed, the sweet dream has withered, and you are not the only one who has nightmares. When I was suffocated by sleep paralysis, I too cried without a sound. All the places we once went together, the brand of cigarettes you usually smoked, the cut of clothes you liked to wear, the perfume you were used to, they have all become wounds on the skin, outside yet very real. I can feel them, but I cannot heal them. The wound eats away into a deep black hole, and then both our hearts are dying. You said we were never fair. I think so too; no relationship endures on fairness, even when both sides are always weighing and measuring. Is it cowardly to seek forgiveness. It is not that I need your forgiveness, but that I am forever the failure who blames herself.
Every time I think of you, I wish it would be the last. But none of my wishes ever come true. /
I hope the little cat will be happy, because I am no longer the one caring for it. I do not want to feel guilty, so I hope it will not be sad. Sometimes when I pass somewhere and see a cat lying lazy in the sun by a window, I always remember my cat and then remind myself that it has long since gone. There is one thing you were wrong about, that I intend to adopt another cat. I will never understand them, just as I never understood you. To live together, I must find my own kind. Affection that brings light must be something that can harmonize from both sides. I think I will try to find my kind somewhere amid the sea of people; perhaps I will, perhaps I will not. Very likely there will be no one like you again, and I will have to change the way I look. I do not know where things will go, what will become of me, or how it will be. For now, even if I wish it otherwise, I still have not forgotten your scent, your small preferences, your habits. I remember your clothing sizes and the pair of shoes you liked best. I still buy you bottled coffee at the convenience store and then leave it forgotten in a corner of the fridge. I must change the passwords and erase so many things of yours that I once thought were mine too. I think I need time, likely longer than either of us expected. While I wait, I sincerely hope you are well. No one is the one who needs to feel guilty.
I receive nothing from you anymore, not even longing.
And the sun burns fiercely
I wait for the rain to pour down on the human world.
Em không bao giờ quan tâm những chuyện đó.
Có những thứ thuốc về sở thích, anh không thể ép buộc em. Khi em nằm cuộn tròn trong cái ổ mèo của mình, áo ngủ tốc lên ngang bụng, gương mặt em chìm trong bóng tối, mê man phảng phất đau đớn, anh không biết khi ấy mình đã nghĩ gì. Có lẽ anh đã nghĩ mình thật sự đang nuôi một con mèo và rằng anh chưa bao giờ có thể thật sự giao tiếp cùng với con mèo của anh, dẫu rằng anh yêu nó. Anh chỉ nghĩ cách để chiều chuộng và khiến nó dễ chịu khi ở cùng anh, đó là tất cả nỗ lực giữ con mèo đừng bỏ đi. Thế nhưng anh biết một ngày nào đó nó vẫn sẽ bỏ đi. Anh không mong điều này xảy ra, vậy nhưng có những khi anh vô tình chờ đợi việc này xảy đến. Một ngày nào đó, khi công việc không thuận lợi, khi anh mệt mỏi hay những lúc mình cãi vã, anh thậm chí đã nghĩ nó nhất định sẽ diễn ra, giống như một trái bóng bay liên tục được bơm căng và sớm muộn gì cũng nổ.
Anh hoặc em hoặc cả hai chúng mình rồi sẽ làm vỡ trái bóng không thể bay lên đó.
Anh có đi tìm một con mèo đi lạc không, có không? Anh liệu có đi tìm em? Khi cùng xem Dòng sông Tô Châu, em đã học theo Châu Tấn thắc mắc những điều này, nhưng anh vờ như không nghe thấy. Dẫu thế em vẫn vui nếu anh không trả lời, vì em không phải là người cần được xoa dịu bằng những lời nói dối. Anh sẽ không tìm kiếm, anh thậm chí còn sẽ chẳng cả hy vọng em quay lại. Tất cả nỗ lực lưu lại dấu vết của em trong đời anh ngày nào đó rồi cũng sẽ phai nhạt đi cả, như dấu bút chì bị thời gian tẩy sạch trên trang giấy, một buổi sáng anh mở mắt và quên em. Sẽ có một con mèo khác được anh nhận nuôi. Nó sẽ lại đạp đổ đồ đạc, rụng lông khắp nhà, cào rách ghế sofa và nhảy vào lòng anh mỗi khi nào thấy lạnh. Anh có khi sẽ quên em trước cả khi con mèo mới đó kịp xuất hiện, thậm chí phải thông qua nó mới có thể nhớ được hình-như-từng-có-em-tồn-tại và như thế thì thật buồn. Ít nhất là em đã không thể ngưng buồn mỗi khi nghĩ về một kết thúc em cho rằng chắc chắn sẽ xảy ra. Anh che mắt em và nói đó không phải là kết thúc, chẳng gì có thể kết thúc nếu chúng ta ngăn chặn không để nó bắt đầu. Khi nghe những lời này em chỉ có thể nhìn thấy lóng tay anh, ngón tay dài không mang theo hơi ấm. Thật may rằng mỗi khi sau này nhớ về, ký ức em đã dần chìm vào trong bóng tối.
Bàn tay anh phủ trên đôi mắt em là bóng tối.
Anh không còn mơ về em nữa, không còn những cơn ác mộng và anh không thể nào hình dung lại chúng được. Khi anh bỏ đi tất cả những đồ vật ít ỏi thuộc về em còn lưu lại, anh biết là mình phải hoàn toàn buông tay. Anh chấp nhận rằng chúng ta chẳng thể ngăn cho điều gì đó đừng xảy ra bằng cách lờ đi như không hề nhìn thấy nó. Thế cho nên không phải em đã bỏ anh, là anh đã để em bỏ đi. Chúng mình đều biết điều này sau lần cuối cùng trò chuyện. Chúng mình luôn núp sau bức tường, không ai chịu nhường ai, nhưng cũng không nói rằng ai đã sai. Chúng mình đều không cần phân định rõ rằng ai đã sai. Em nói về những hạt cát nắm trong lòng bàn tay, không ngừng lặp lại câu chuyện về tảng băng tan hay phận duyên đã tàn. Anh thì không tin vào duyên phận. Anh không phải là người vô thần, nhưng cũng không có lấy nổi cho mình một tín ngưỡng. Dẫu thế anh sẽ không phủ nhận hay ngắt lời em, rời xa không có nghĩa mọi chuyện đều cần phải rạch ròi. Anh đồng tình với những gì em dự đoán, em đã đúng khi đoán trước rằng hiện tại anh chỉ muốn quên đi.
Chúng ta rồi sẽ quên đi.
Em sẽ không quên anh, vì em có một trí nhớ tốt và những việc đã qua đủ đau lòng. Em ghi nhớ những dấu mốc như em là người có lỗi hay anh đã từng tốt đẹp biết bao nhiêu. Anh là người duy nhất em từng thật sự yêu, là người đầu tiên mà con mèo chịu nhận chủ. Tiếc rằng thời gian giết chết đi tất cả. Anh có biết lũ mèo hầu hết đều chỉ yêu bản thân? Em cũng yêu bản thân, một loại cảm tình ngu xuẩn và ích kỷ theo bản năng, nhưng ngay cả khi có nhận ra điều này thì cũng chẳng cách nào để thay đổi. Em lớn rồi. Em vui mừng trong đau khổ bởi vì mình đã lớn. Dù sao chuyện cũ đã qua, mộng đẹp đã tàn, anh không phải là người duy nhất nằm mơ thấy ác mộng. Khi ngộp thở với những cơn bóng đè, em cũng đã khóc không thành tiếng. Tất cả những nơi từng cùng nhau đến, nhãn hiệu thuốc lá anh thường hút, kiểu dáng trang phục anh thích mặc, mùi nước hoa anh quen dùng, chúng đều trở thành những vết đau ngoài thân nhưng rất thật. Em có thể cảm nhận, nhưng không thể chữa lành. Vết thương ăn mòn thành một hố đen sâu hoắm thế rồi quả tim hai ta đều đang dần chết. Anh nói chúng mình chưa từng công bằng, em cũng cho là như vậy, không có mối quan hệ nào tồn tại mà công bằng ngay cả khi hai bên luôn cùng cân đong đo đếm. Có hèn nhát không khi truy cầu sự tha thứ? Không phải em cần được anh tha thứ, mà bởi em vĩnh viễn là kẻ thất bại tự trách mình.
Mỗi lần nghĩ về anh, em đều ước đây sẽ là lần cuối. Nhưng chẳng bao giờ em ước gì mà thành thật.
Anh mong con mèo nhỏ sẽ vui, vì anh không còn chăm sóc nó. Anh không muốn áy náy, bởi vậy hy vọng nó đừng buồn. Thỉnh thoảng khi ngang qua đâu đó, anh thấy một con mèo đang nằm lười sưởi nắng bên cửa sổ, anh luôn nhớ tới con mèo của mình rồi lại tự nhắc rằng nó sớm đã bỏ đi. Có một điều em đã sai, rằng anh không định nuôi mèo nữa, anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được chúng, giống như anh chưa từng hiểu được em. Để chung sống, anh phải tìm đồng loại của mình. Tình cảm đem lại sự tích cực phải là thứ có thể dung hoà đến từ hai phía, anh nghĩ mình sẽ thử tìm đồng loại đâu đó trong giữa biển người, có thể sẽ thấy, có thể không. Rất có thể sẽ không có ai như em nữa và anh phải thay đổi ánh mắt mình. Không biết rồi chuyện sẽ đi đến đâu, anh sẽ ra sao hay thế nào, hiện tại dẫu có muốn thì anh vẫn chưa quên mùi hương trên người em, sở thích hay thói quen vụn vặt. Anh ghi nhớ kích cỡ áo quần và đôi giày em thích nhất. Anh vẫn mua cà phê đóng chai cho em trong cửa hàng tiện lợi và rồi bỏ quên trong một góc tủ lạnh. Anh phải thay đổi các loại mật khẩu hay xoá bỏ rất nhiều những thứ thuộc về em mà anh đã từng cho rằng chúng cũng là của anh. Anh nghĩ mình cần thời gian, chắc sẽ lâu hơn anh và em đoán định. Trong lúc chờ đợi đó, anh thật lòng mong em vui, không ai là người cần áy náy.
Anh không còn nhận được gì từ em nữa, ngay cả nỗi nhớ.
Và ánh mặt trời bỏng rát
Anh chờ mưa trút xuống nhân gian.

Comments
Post a Comment